Làm sao đây !!! không lẽ nào mình lại trở thành nạn nhân giống như bạn nữ kia hay sao.
Được rồi, không sao, bình tĩnh lại nào, sao mình phải sợ con nhỏ đó chứ.
Đạt cố gắng trấn an bản thân,trong khi đôi chân thì run bần bật.
Chỗ cậu ngồi là tổ 4, bàn cuối, chỉ có một mình, chỗ cô ả kia thì là tổ 1, cũng bàn cuối và ngồi một mình. Có vẻ như cô ta không thích ngồi với ai cả.
Tiết đầu tiên là tiết toán cũng chính là tiết của cô chủ nhiệm.
Có lẽ mình nên quan sát thật kỹ để đoán xem tụi này là như thế nào, sau đó sẽ tìm cách giải quyết. Đạt nghĩ. Nãy giờ cũng được nửa tiếng rồi, bọn này cũng có vẻ như học hành khá tệ.
"Nào, bây giờ cô mời một vài bạn lên giải cho cô hai bài này nào, bài đầu tiên cô nhờ bạn đạt nhé."
Đạt đang mải suy nghĩ không hề hay biết gì.
"Bạn gì ơi "một bạn nam Tuấn Tú mái tóc kiểu nấm ngồi trước mặt Đạt nói" cô gọi bạn lên bảng làm bài kìa".
"Hả...à... ừ mình biết rồi" Đạt trở lại hiện thực, bước lên trên bảng.
"Còn một bài cô mới thêm một bạn nữa nào, bạn Phương Trinh nhé "
Phương Trinh? Con gái à, bài bên đó hơi khó đấy, chắc cũng thuộc dạng học giỏi, có thể là lớp phó học tập hoặc là lớp trưởng đây. Đạt vừa làm vừa suy đoán.
Bạn nữ kia lên bảng, ánh mắt lạnh lùng, bắt đầu làm bài.
Đạt bất giác tò mò quay sang nhìn, cái cảm giác thót tim bất ngờ lại quay lại, người mà cậu đang nhìn lại chính là học sinh nữ thủ lĩnh kia, cô ta tên là Phương Trinh sao?
Đạt ngơ ngác trợn tròn mắt nhìn Phương Trinh, sau một vài giây thì cô ta cũng phản ứng lại, cô ta không hề quay đầu sang mà chỉ liếc con ngươi qua nhìn vào mắt đạt.
Đạt không hiểu cái cảm giác khiếp sợ này tại sao lại xuất hiện nữa, có lẽ bởi vì cậu đã thấy hành động của Phương Trinh tối hôm qua mà dần hình thành cái cảm giác sợ hãi đối với cô ta. Còn một điều làm cậu khiếp sợ ở cô ta nữa, nhưng chỉ mình cậu biết.
Hai chân Đạt run lẩy bẩy, cái ánh mắt sắc lạnh của cô ta như mang đầy sát khí. Vì không chịu nổi nữa, cái đầu Đạt tự quay lại bảng, như một phản xạ tự nhiên của động vật để tránh mối nguy hiểm, cô ta cũng tiếp tục thản nhiên làm bài.
Tuy trời không nóng nhưng người Đạt lại nhể nhại mồ hôi, đến nỗi chảy xuống phấn, từ đó hình thành một dòng nước đang lăn từ trên bảng xuống, ngón tay thì ghi lạch cạnh run rẩy.
Bài toán này cậu đã hình thành cách giải từ trước đó nhưng giờ lại bị quên sạch, đầu óc chỉ còn một mớ hỗn độn, đờ đẫn, chỉ còn cái cảm giác căng thẳng sợ hãi đang quay quẩn.
Mình không thể chịu được nữa rồi."Cô ơi...em... em quên...cách giải...bài này rồi...em xin lỗi".
Cậu chỉ còn cách về chỗ không dám ở lại lâu.
"Được rồi, không sao đâu" cô giáo mỉm cười nói "nhưng em bị sốt hả, người đấy mồ hôi kìa".
"Dạ, em... không sao ạ" nói rồi bước xuống thật nhanh, Phương Trinh đang làm bài, đôi môi lại cười mỉm.
Quay lại chỗ ngồi, Đạt cố gắng trấn tĩnh bản thân.
Trên bàn hai có một học sinh nữ ngồi co ro đang nhìn đạt, ánh mắt sợ hãi.
Cậu học sinh lúc nãy kêu Đạt lên bảng đeo phù hiệu tên 'thanh Khang' nhìn Đạt đang cúi đầu xuống thở dốc hỏi:
"Cậu sao thế, hình như cậu không được khỏe".
"Hả" Đạt giật mình ngẩng mặt" à, mình không sao, chỉ hơi đau bụng thôi".
"Mà cậu tên gì nhỉ" Thanh Khang hỏi.
"Mình tên Đạt, à, Nguyễn Thành Đạt, còn cậu?"
"Mình tên là Nguyễn Thanh Khang" cậu bạn mỉm cười nói.
"Mà câu này cậu có hiểu không, cái câu a ấy, cô sửa rồi nhưng mà mình vẫn không hiểu" Khang giải đầu nói.
"À, cậu này cậu có thể hiểu thế này...đấy, cậu hiểu chưa?" đạt giải thích.
"À ra là thế, ủa nhưng hồi nãy cậu không biết làm mà" Khang thắc mắc.
"Ờ đúng rồi, hồi nãy tớ lỡ quên cách giải" Đạt cười hì hì.
"Thế à, kỳ lạ thật, vậy thôi tớ quay lên học đây" Khang nói.
"Ừm".
"Tùng tùng tùng" tiếng trống vang lên, hai tiết đầu kết thúc, chuyển sang giờ giải lao.
Mọi người lần lượt ra ngoài, một số thì ăn sáng, một số thì ra sân trường, trong lớp chỉ còn một vài người, đột nhiên có một nhóm ba người bước tới chỗ đạt.
"Hê, chào bạn mới, không biết tên mày là gì nhỉ?" tên đô con nhất trong nhóm nói, giọng không mấy ôn hòa.
Đạt nhận ra ba đứa này chính là ba tên đầu gấu của Phương Trinh, kẻ to con này là người đã nhấn bạn nữ kia xuống thau nước.
"Mình tên Đạt, còn các bạn".Đạt cố làm ra vẻ mặt ôn hòa.
"Họ, và, tên" tên đô con nhấn mạnh từng chữ, vừa nhắc nhở Đạt vừa tỏ ra thái độ của chúng.
" Nguyễn Thành Đạt" Đạt vẫn cố giữ trấn tỉnh, đáp.
"Được rồi, tao là Trung, nhớ rõ tên tao, tao không hiểu vì sao nhưng có người hứng thú với mày đấy" Thằng Trung tỏ vẻ khó hiểu nói.
Đạt ngơ ngác không hiểu chúng muốn nói gì, thằng trung liền đứng nép qua bên phải, chỉ về phía đối diện.
Ánh mắt Đạt nhìn theo, bắt đầu căng thẳng, đối diện là Phương Trinh, cậu ta đang ngồi trên ghế, một tay chống cằm, hai tà áo dài được cột ngang bụng, hai ống quần được săn lên tới đầu gối, ăn mặc theo phong cách đầu gấu đây mà, cô ta đang ngồi trong tư thế thoải mái, hai chân bắt chéo, hai ống tay cũng được săn lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn Đạt, bên cạnh bàn là hai cô bạn nữ tóc ngắn ăn đang ngồi cười khúc khích, thật là đáng ghét.
Đôi môi cong , ánh mắt lạnh lùng ma mị như muốn hớp hồn người khác, làn da trắng mướt, khuôn mặt của cô ta rất xinh đẹp nhưng không mang lại cảm giác yêu mến mà lại toát ra một cảm giác sợ hãi.
Hai đứa đàn em của tiếng Trung lôi lấy hai cánh tay đạt, kéo đến trước mặt của Phương Trinh.
Đạt bủn rủn tay chân, chưa bao giờ cậu gặp tình huống này, đầu óc cậu mu mị, không biết phải ứng phó thế nào, đôi chân run rẩy đứng không vững.
Phương Trinh nhìn Đạt, cái biểu cảm sợ hãi của cậu làm cho cô ta thích thú, mỉm cười ra hiệu.
Đột ngột thằng Trung đá vào hai khuỷu chân của đạt, làm cậu khuỵu xuống quỳ trước mặt của cô ta.
Đạt cũng không còn sức để phản kháng nữa, đôi chân không hiểu sao đã đã mất hết sức lực, tinh thần hoảng loạn, dù cố gắng thế nào cũng không thể đứng dậy ngay được.
Phương Trinh áp mặt lại gần mặt đạt, nói một cách nhẹ nhàng:
"Chào bạn mới" giọng nói của cô ta mang một sức hút và nội lực kỳ lạ "nhân dịp mới gặp nhau lần đầu, ooh, chắc không phải nhỉ, nhưng chúng ta vẫn chưa chào hỏi nhau, giờ thì làm quen nhé.
Đạt run rẩy, không thể im lặng, đành phải gật đầu liên tục, nếu không cô ta sẽ cho rằng thái độ của cậu không tốt, lúc đó chết chắc.
"Được rồi, cậu rất là ngoan" giọng của cô ta lại thướt tha" bây giờ thì hãy chào hỏi bằng một việc này nào".
Phương Trinh đột nhiên ngửa người lên, ngồi bắt chéo chân đồng thời đưa bàn chân của cô ta lên ngay trước mặt Đạt, không đi dép, cô ta nhúc nhích mấy đầu ngón chân rồi Bảo :" liếm"
Ngay từ lúc cô ta đưa chân lên đạt đã hiểu ý, nhưng khi cô ta nói ra cậu vẫn sợ hãi giật tột, đôi môi run rẩy.
Cô ta bị điên rồi à, Đạt sợ hãi nghĩ, sao lại bắt mình làm cái việc này chứ, quỳ xuống và liếm như một con chó, lại còn là trước mặt nhiều người thế này, thà đánh chết mình đi còn hơn.
"C... các cậu... đừng giỡn nữa...mà" Đạt run lẩy bẩy nói.
Thấy Đạt do dự, thằng Trung lấy tay nắm lấy tóc Đạt, bảo " mày mau làm đi, đừng để tao phải giúp mày".
Chết chắc rồi, bây giờ phải làm sao, từng giọt mồ hôi nhễ nhại hai bên, hồi hộp pha lẫn sợ hãi khiến cậu không biết làm gì, chưa bao giờ cậu bị trong cái tình huống nhục nhã như vậy, đứng lên và phản kháng thật mạnh mẽ như một thằng con trai, dù có bị đánh cũng được, nhưng không, nỗi sợ hãi đã chiếm lấy cậu, trấn áp ý chí và can đảm, bây giờ chỉ còn một chút lòng tự tôn giúp cậu không làm cái việc thấp hèn đó.
Bàn chân của Phương Trinh đang đặt trước mặt Đạt, ánh mắt cô ta nhìn mu mị lộ rõ vẽ coi thường, Đạt không muốn mình làm cái việc đớn hèn này, để rồi bị coi là cặn bã.
Thấy Đạt lưỡng lự thằng Trung bắt đầu đẩy đầu cậu về phía trước, Đạt giật nãy, cố gắng chống lại cái lực đẩy đó, nhưng sức của cổ làm sao có thể chống lại sức của cánh tay chứ, mặc dù vậy cậu vẫn không muốn khuất phục. Hai cô bạn kia thì ngồi cười phấn khích, thích thú nói" nào, sao con chó này lì lợm thế, mau ngoan ngoãn nghe lời đi, liếm chân, đó là việc của mày mà, không phải sao ?"
Đạt uẩn ức, bị chế giễu một cách thấp hèn như vậy khiến cậu có chút phẫn uất.
Mồ hôi cậu túa ra, cố gắng chống cự lại, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc thì...
"lạch cạch" tiếng cửa lớp mở ra .
"Xin lỗi các em, cô để quên cặp trong này" giáo viên vừa nói vừa chạy đến bàn hướng tới cái cặp.
Thằng Trung liền vội bỏ tay ra, bọn chúng cũng giật mình trở lại bình thường, Đạt thở dốc, nhìn thấy cơ hội của mình đã đến, vội đứng dậy:
"Cô ơi, có thể cho em biết nhà vệ sinh ở đâu không ạ?"
Cô giáo nhìn Đạt" à, Đạt là học sinh mới nên không biết ha, đi theo cô nào".
Đạt vội vã đi cùng giáo viên ra khỏi lớp dưới ánh mắt ngỡ ngàng của bọn người kia.
Sau khi tạm biệt giáo viên ở nhà vệ sinh, đạt thở phào nhẹ nhõm.
"lúc nãy cô ta nói không phải gặp mình lần đầu, chắc chắn ý nói cái buổi gặp mặt tối hôm qua, cô ta kêu mình làm vậy là để hạ nhục mình sao, trời ơi, không biết sau này mình sẽ bị chúng làm gì nữa. Đạt vò đầu bứt tai, cậu vào nhà vệ sinh rửa lại mặt, cố gắng tỉnh táo.
Phải đợi các bạn và thầy giáo vô lớp hết Đạt mới dám vào, bọn người kia nhìn Đạt chằm chằm, cậu không dám nhìn lại mà chỉ co ro bước nhanh về chỗ của mình.
Sau tiết này sẽ là một giờ giải lao nữa, mình phải cẩn thận mới được. Nhưng thế là mình đã trở thành mục tiêu của chúng rồi sao, thật không thể tin nổi.
Nhưng nhắc mới nhớ, bạn nữ kia bị bắt nạt cũng học lớp này thì phải? Đạt vừa nghĩ vừa hướng ánh mắt lên trên, là bàn thứ hai cùng tổ với mình nhưng ngồi bên trong.
Kỳ lạ quá, tối qua cô ta kêu là bạn ấy thất bại cái gì đó, rồi bị trừng phạt, là sao vậy, rốt cuộc là chuyện gì nhỉ, bọn chúng đã làm cái gì, nhiệm vụ đó là gì, tại sao bạn nữ ấy lại bị như thế, đầu óc Đạt rối tung lên.
Hay là mình thử điều tra xem, biết đâu sẽ biết thêm điều gì đó và có thể giúp bạn ấy và mình, có vẻ như bọn chúng chưa bỏ qua cho bạn ấy ,và cơn ác mộng của mình chỉ mới bắt đầu.
"Này Khang ơi" Đạt khuých tay vào vai Khang ngồi trước mặt "cậu có biết về bạn nữ ngồi trên bàn hai phía trong kia không" Đạt chỉ tay lên phía trước.
Khang nhìn theo " à bạn ấy hả, đó là Ninh Linh mà, nhưng sao thế ,cậu muốn hỏi chuyện gì?" Khang thắc mắc.
"Mình muốn biết là bạn ấy có gì kì lạ không, nói sao nhỉ... là bạn ấy có chuyện gì gần đây không ấy "
"Chuyện kỳ lạ sao, nghe cậu nói tớ mới nhớ, ngày hôm trước có một sự việc rất điên rồ." Khang sợ hãi nhớ lại.
"Ch... chuyện điên rồ à, là gì thế?" Đạt căng thẳng hỏi.
"Mình thấy bạn ấy... bạn ấy làm một việc rất kỳ lạ, phải nói chính xác thì khá...bệnh hoạn"khang căng thẳng nói một cách khó khăn, không khí căng thẳng bao trùm khiến cho Đạt hồi hộp đến nghẹt thở.
Cả hai đều lo nói chuyện, không hề để ý đến một học sinh nữ ngồi bên cạnh khang, đang chăm chú lắng nghe trong bộ dạng giả vờ học bài...
Nhận xét (1)